
Lò Ngân Sủn mãi là người con của núi
Nhà thơ Lò Ngân Sủn là người con dân tộc Giáy, ông sinh ngày 26 tháng 4 năm 1945 tại Bản Vền, xã Bản Qua, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai (mất ngày 15 tháng 12 năm 2013). Ông từng là giáo viên, sau đó Trưởng phòng Giáo dục huyện Bát Xát, Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ tỉnh Hoàng Liên Sơn, Chủ tịch Hội Văn học nghệ - Thuật Lao Cai, ủy viên BCH Hội Nhà văn Việt Nam, Chủ tịch Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam.
Suốt cuộc đời cầm bút, ông đã để lại một di sản văn chương đồ sộ, gồm: 26 tập thơ, 2 tập truyện ký, một tập sưu tầm - dịch, 5 tập sách nghiên cứu, tiểu luận - phê bình. Một số tác phẩm của ông đã giành được các giải thưởng cao về văn học, như tập thơ “Những người con của núi” giành Giải B Văn học Dân tộc thiểu số của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1992; tập thơ “Đám cưới” giành Giải A của Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam năm 1993; tập thơ “Dòng sông mây” giành Giải B của Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật Việt Nam năm 1995; tập thơ “Lều nương” giành Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1997... Năm 2017, ông được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật với các tập thơ: Con của núi; Đám cưới; Dòng sông mây; Tôi là một ngọn gió; Lều nương.
Chân dung nhà thơ Lò Ngân Sủn
Ban Biên tập xin giới thiệu chùm thơ ba bài của ông, gồm: “Chiều biên giới” - bài thơ này được nhạc sĩ Trần Chung phổ nhạc thành ca khúc cùng tên nổi tiếng, “Hà Nội của riêng tôi “– bài thơ trong chùm thơ đoạt giải cao cuộc thi thơ viết về Hà Nội, “Người đẹp” – bài thơ nổi tiếng trong nước, ngoài nước, được độc giả và nhiều nhà phê bình đánh giá cao trong nền thơ Việt Nam hiện đại.
Chiều biên giới
Chiều biên giới em ơi
Có nơi nào xanh hơn
Như tiếng chim hót gọi
Như chồi non cỏ biếc
Như rừng cây của lá
Như tình yêu đôi ta.
Chiều biên giới em ơi
Có nơi nào cao hơn
Như đầu sông đầu suối
Như đầu mây đầu gió
Như quê ta - ngọn núi
Như đất trời biên cương.
Chiều biên giới em ơi
Có nơi nào đẹp hơn
Khi mùa hoa đào nở
Khi mùa sở ra cây
Lúa lượn bậc thang mây
Mùa tỏa ngát hương bay.
Chiều biên giới em ơi
Rừng chăng dây điện sáng
Ta nghe tiếng máy gọi
Như nghe tiếng cuộc đời
Lòng ta thầm mê say
Trên nông trường lộng gió
Rộng như trời mênh mông.
Chiều biên giới em ơi
Đôi ta cùng chiến hào
Gần nhau thêm bền chí
Tình yêu là vũ khí
Giữ đất trời quê hương.
Chiều biên giới em ơi
Nghe con sông chảy xiết
Nghe con suối thác đổ
Hồn ta như ngọn gió
Thổi giữa trời quê hương.
Người đẹp
“Ai viết tên em bằng ánh sáng
Ai vẽ hình em bằng ánh trăng”
(Dân ca Giáy)
Người đẹp trông như tuyết
Chạm vào lại thấy nóng
Người đẹp trông như lửa
Sờ vào lại thấy mát
Người không khát - nhìn thấy người đẹp cũng khát
Người không đói - nhìn thấy người đẹp cũng đói
Người muốn chết - gặp người đẹp lại không muốn chết nữa
Ơ!
Người đẹp là ước mơ
Treo trước mắt mọi người!
Hà Nội của riêng tôi
Gặp nhau ở phố Hàng Ngang
Hỏi nhau mới biết dân làng vùng cao
Gặp nhau ở phố Hàng Đào
Hỏi nhau mới biết người Dao bản Toòng
Gặp nhau ở phố Hàng Bông
Hỏi nhau mới biết người Mông Lùng Phầy
Gặp nhau ở phố Hàng Khay
Hỏi nhau mới biết người Tày Bản Bông
Đường thì rộng, phố thì đông
Trăm quê họp lại mênh mông rừng người
Hà Nội ngọt tiếng, mát lời
Nếu ai đã ở khó rời được ra
Người đi như những dòng hoa
Ầm ào tuôn chảy, ngân nga phố phường
Chưa quen lạ ngõ, lạ đường
Quen rồi cảm thấy thân thương từng người
Chưa yêu còn ngại xa xôi
Yêu rồi bỗng nhớ khôn nguôi trong lòng
Tôi ôm Hà Nội vào lòng
Ngỡ như ôm cả mênh mông đất trời
Em - Hà Nội của riêng tôi.
Từ khóa :
Quay lạiXem tin nổi bật
Mời bạn cho ý kiến, quan điểm...